Chuyện tình yêu
Yêu không phải chỉ là một cảm xúc – đó là việc nắm tay nhau qua những ngày bình thường nhất, cùng chia sẻ, cùng cố gắng, cùng đi qua mọi điều.
Em 18, Anh 25
Năm 2019, Minh Hùng – chàng trai 25 tuổi vừa tốt nghiệp đại học, chân ướt chân ráo bước vào đời, với công việc sáng tạo ở một công ty tại Hải Phòng. Trẻ trung, hào hoa, nhiệt huyết - hơi mát mát tẻn tẻn như mùa thu Hà Nội.
Còn ở một vũ trụ song song cách đó không xa, Mai Hoa – cô nữ sinh lớp 12 xinh xắn, duyên dáng đang vật lộn với bài vở, sắp bước vào kỳ thi đại học quan trọng nhất cuộc đời.
Vào một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác, anh Hùng nghỉ cuối tuần, rảnh quá bèn lên đồ bảnh bao ghé VAC – câu lạc bộ Acoustic ở Vĩnh Bảo để xả stress, tìm giai điệu vui vui. Trùng hợp làm sao, cô nàng Mai Hoa cũng sinh hoạt tại đây. Và rồi… âm nhạc đã kết nối hai tâm hồn?
Không. Thực tế phũ phàng hơn thế.
Mai Hoa lúc ấy chỉ nghĩ: "Anh trai nào đây hát cũng được đấy… nhưng mà nhìn "sĩ" ghê."
Còn Minh Hùng? Thì ham vui, lơ ngơ, thấy Mai Hoa cũng chỉ như một "đồng âm", những người bạn bè, chỉ có cái là xinh gái thôi.
Hai người lướt qua nhau như gió thoảng. Không ánh mắt trao nhau, không tiếng sét ái tình, không bản tình ca sướt mướt nào được viết lên trong lần gặp đầu. Thật nhạt nhẽo.
Thế nhưng trái đất tròn, câu lạc bộ thì vẫn mở cửa, VAC vẫn vang lên những giai điệu, còn những người trẻ thì tiếp tục gặp nhau… cho đến một ngày, âm nhạc khẽ gõ cửa trái tim mà họ không hay biết.

Gặp Lại Là Duyên
Năm 2023 – Minh Hùng lúc này đã là một “người đàn ông trưởng thành”, bôn ba khắp nơi trên Hà Nội, ngày đi làm, tối chạy deadline... Còn Mai Hoa – cô nữ sinh ngày nào nay đã trưởng thành, xinh đẹp, chững chạc, vừa tốt nghiệp đại học và chính thức bước vào đời đi làm, bon chen với xã hội.
Ấy vậy mà dù cùng quê, từng quen biết qua VAC, suốt mấy năm trời không ai “var” ai, cứ tưởng đã là hai đường thẳng song song.
Cho đến một ngày tháng 9, tiết trời mùa thu nhưng nắng vẫn gắt như mùa hè, định mệnh an bài: Minh Hùng và Mai Hoa gặp lại nhau trong một buổi đi cắm trại tại Hải Phòng cùng nhóm bạn thân (Trang Thùy, Đào Ngọc Thương, Đỗ Thị Thu Hồng, Trịnh Trọng Quyết, Ji Trang, và… em Bùi Ngọc Ánh dù vắng mặt hôm đó nhưng vẫn tag tên :)).
Lần gặp này, Mai Hoa phát hiện ra con người thật của Minh Hùng. Bên ngoài tưởng “soái ca lạnh lùng”, ai dè bên trong là cây hài với những câu nói bá đạo khiến ai nấy “cười lăn lộn”, tưởng đâu đi chơi thách thức danh hài.
Sau buổi hôm đó, tần suất trò chuyện tăng dần, rồi đi chơi nhiều hơn, rồi có những buổi hẹn hò “2 người 1 xe”. Những địa điểm “tình bể bình” như phố đi bộ, Hồ Tây, la cà quán bi-a, Circle K... Những kỷ niệm ấy dường như vẫn còn mới tinh, như chỉ vừa hôm qua. Mỗi buổi đi chơi là một lần khiến khoảng cách hai người gần hơn từng chút một.
Đến tháng 2/2024, khi Minh Hùng dự định trở về Hải Phòng để làm việc cũng như gần gia đình, anh bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn: Liệu mình có ích kỷ không khi rủ Mai Hoa từ bỏ Hà Nội – nơi cô có mọi thứ: bạn bè, công việc, môi trường quen thuộc? Hơn 90% cuộc sống của cô nằm ở thủ đô.
Nhưng tình cảm mà, đôi khi là sự lựa chọn không lý trí. Bằng niềm tin, sự chân thành và một chút quyết đoán, Mai Hoa gật đầu theo anh về Hải Phòng, cùng anh bắt đầu lại từ con số 0 nhưng là 0 hối tiếc.
Đó là quyết định khiến Minh Hùng vừa cảm động, vừa thầm hứa với lòng:
“Sẽ bù đắp cho cô gái này cả đời.

Chuyện Tình Chill Chill
Sau khi về lại Hải Phòng, anh và cô quyết định cùng nhau đi tìm công việc, bắt đầu cuộc sống... "chill chill nhưng không chill tí nào" giữa lòng thành phố Hoa Phượng đỏ. Cuộc sống mới, hành trình mới, và cũng là lúc bắt đầu viết nên những trang đầu tiên trong cuốn tiểu thuyết đời thực tên "Thử yêu nhau xem".
Vì một tình cảm rất chi là đặc biệt dành cho Mai Hoa – nàng thơ của anh – nên đúng ngày sinh nhật cô, Minh Hùng đã đánh liều... thả "bom tình". Một bó hoa tươi thắm, vài lời tỏ tình “ngọt như mía lùi” và bonus thêm vài lời hứa chân thành: "Anh sẽ luôn yêu thương em, dù em có cáu hay dỗi cũng không bỏ chạy!"
Tưởng yêu nhau rồi là mọi thứ sẽ ngọt như kẹo, ai dè thời gian đầu, 2 người như nước đá với nước sôi. Minh Hùng thì vô tư, thích gì làm nấy, vui tính đến mức đôi lúc... hơi quá. Mai Hoa thì trầm hơn, suy nghĩ kỹ càng, hay lo xa. Kết quả là... tranh luận nổ ra như cơm bữa, thậm chí đôi lúc tưởng đâu... quay lại "vòng lặp" như mấy chuyện cũ.
Nhưng... có 1 điều không giống bất kỳ ai trước đó: Minh Hùng chưa từng nặng lời với cô, chưa từng lớn tiếng. Thái độ lúc nào cũng dịu dàng, muốn làm hòa, và... “chỉ muốn em cười, không muốn em khóc”.
Mỗi lúc cãi nhau, Hùng lại nhớ đến ngày tỏ tình và những gì cô đã bỏ lại ở Hà Nội vì anh. Không muốn đánh mất nhau chỉ vì vài chuyện vụn vặt, Hùng học cách yêu lại từ đầu – yêu theo cách Mai Hoa cần: bớt vô tư, bớt "lơ mơ", bớt quan hệ xã giao không cần thiết. Thay vào đó là chủ động quan tâm, đôi lúc lãng mạn bất ngờ – kiểu như bó hoa bất chợt, hay cốc trà sữa “em thích vị nào anh nhớ hết”.
Cuối cùng, sau những nỗ lực vụng về mà chân thành, hai người đã chính thức về xin phép gia đình đôi bên cho phép qua lại, tìm hiểu nghiêm túc, với một quyết tâm: "Yêu nhau nghiêm túc, không phải yêu cho vui!

Một Năm Yêu – Một Lời Cầu Hôn – Một Đời Bên Nhau
Tròn đúng 1 năm ngày tỏ tình, tháng 3 năm 2025 – Minh Hùng quyết định chơi lớn một pha khiến Mai Hoa đi từ bất ngờ sang bối rối, từ ngơ ngác sang xúc động rưng rưng.
Anh lặng lẽ chuẩn bị từ trước – không ai hay biết. Và rồi, trong một khung cảnh lãng mạn được “đạo diễn Hùng” tính toán kỹ càng, anh quỳ một chân, tay cầm nhẫn, mắt long lanh (vì hồi hộp), bài sớ tình yêu anh nói dài tận mấy trang A4. Nội dung thì vẫn là mấy lời yêu thương chân thành, nhưng cách thể hiện khiến ai nghe cũng phải “rụng tim”.
"Em yêu,
Hôm nay không chỉ là một ngày đặc biệt vì nó đánh dấu tròn một năm chúng ta bên nhau, mà còn là ngày chú muốn nói ra điều quan trọng nhất từ tận đáy lòng mình.
Em là người đã cho chú biết thế nào là quan tâm, là lắng nghe và thế nào là yêu thương thật sự. Mỗi sáng thức dậy trước khi đi làm, hôn em và nói “Yêu em” đã trở thành thói quen, như một phần không thể thiếu trong nhịp sống của chú. Tối trước khi ngủ, chú lại hôn em và chúc em ngủ ngon, chẳng phải vì thói quen, mà vì chú muốn trái tim em luôn cảm nhận được tình yêu của chú, dù là khoảnh khắc nhỏ nhất.
Mỗi người có cách yêu khác nhau. Chú biết chú không hoàn hảo, nhưng cảm ơn em vì đã kiên nhẫn chỉ cho chú cách để yêu em đúng hơn, tha thứ cho những lần chú làm em buồn. Một năm trôi qua nhanh thật, chúng mình đã trải qua biết bao thăng trầm, cãi nhau vô số lần. Nhưng điều may mắn nhất là người từng rơi nước mắt vì chú, từng giận dỗi, từng uất ức… vẫn ở lại, nắm chặt tay chú và không buông bỏ.
Chưa từng có quyết định nào trong đời khiến chú phải suy nghĩ nhiều và nghiêm túc đến vậy. Chú đã tự hỏi bản thân rất nhiều lần, bởi vì em là cô gái tốt nhất trên thế giới này. Em xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất. Chú muốn gọi bố mẹ em là bố mẹ. Em có muốn gọi bố mẹ chú là bố mẹ không? Chúng mình sẽ cùng nhau bù đắp những thiếu sót và trao cho nhau những yêu thương trọn vẹn nhất.
Chú không hứa sẽ là người hoàn hảo, nhưng chú hứa sẽ là người luôn nỗ lực để làm em hạnh phúc, mỗi ngày.
TRẦN THỊ MAI HOA,
Em có đồng ý để chú nắm tay em đi hết chặng đường còn lại của cuộc đời không?
Em có đồng ý làm vợ chú không?
Lấy chú nhé! ❤️"
Mai Hoa – cô gái mạnh mẽ nhưng đầy cảm xúc, không kìm được nước mắt, vừa cười vừa khóc. Và khi nghe câu:
“Lấy chú nhé!”,
cô không cần suy nghĩ thêm, gật đầu cái rụp – chính thức lên chức vợ sắp cưới.

Dung bi
chúc mừng đám cưới bạn mình nhé . nhà có việc hổng chung vui dc nhưng mà vui lắm khi nghe tin nà, chúc mừng hạnh phúc bạn mình rất nhèo